Nam Carolina đang phải đối mặt với tình trạng thiếu hụt lao động ảnh hưởng đến nhiều lĩnh vực trong nền kinh tế của bang.
Hiện tại, có 100 vị trí tuyển dụng còn trống trong bang nhưng chỉ có 43 lao động sẵn sàng.[1]
Tình trạng thiếu lao động ở Nam Carolina không phải là hiện tượng đột ngột mà là kết quả của nhiều năm thay đổi nhân khẩu học, biến động kinh tế và những tình huống bất ngờ.
Tình hình này đã thúc đẩy việc đánh giá lại toàn diện các chiến lược phát triển lực lượng lao động, chính sách lao động và mô hình tài chính để giải quyết những thách thức của doanh nghiệp, người lao động và các nhà hoạch định chính sách.
Một trong những yếu tố chính gây ra tình trạng thiếu lao động là sự thay đổi nhân khẩu học, bao gồm dân số già đi và tỷ lệ sinh giảm.
Lực lượng lao động già hóa đặc biệt rõ rệt ở Nam Carolina, nơi nhiều người thuộc thế hệ bùng nổ dân số đang đến tuổi nghỉ hưu và rời khỏi lực lượng lao động với số lượng lớn.
Xu hướng này để lại khoảng trống lớn về lao động có kinh nghiệm và kỹ năng, mà các thế hệ trẻ khó có thể lấp đầy.
Hệ thống giáo dục của bang đang chịu áp lực trong việc đào tạo ra các sinh viên tốt nghiệp có kỹ năng cần thiết để đáp ứng nhu cầu của các nhà tuyển dụng hiện đại.
Ngày càng có khoảng cách lớn giữa các kỹ năng được giảng dạy trong các cơ sở giáo dục và những kỹ năng mà các ngành công nghiệp yêu cầu, dẫn đến sự mất cân đối trên thị trường lao động.
Chính quyền bang và các cơ sở giáo dục cũng nên nhấn mạnh đào tạo nghề và các chương trình học nghề để nhanh chóng trang bị cho người lao động những kỹ năng cần thiết trên thị trường.
Tình trạng thiếu hụt này cần ảnh hưởng đến các chính sách kinh tế rộng hơn, khi các quan chức bang phải xem xét các giải pháp dài hạn, bao gồm thu hút lao động từ các bang khác, đầu tư vào tự động hóa và xem xét lại chính sách nhập cư để cho phép số lượng lao động nước ngoài nhiều hơn.
Giải quyết tình trạng thiếu lao động ở Nam Carolina đòi hỏi một cách tiếp cận đa chiều, với sự hợp tác giữa chính phủ, doanh nghiệp, các cơ sở giáo dục và các bên liên quan khác.
Năm Chiến Lược Để Giảm Thiểu Tình Trạng Thiếu Lao Động
1. Đầu Tư Vào Các Chương Trình Phát Triển Lực Lượng Lao Động:
Nam Carolina nên đầu tư vào các chương trình phát triển lực lượng lao động để trang bị cho người lao động các kỹ năng cần thiết trong những ngành có nhu cầu cao.
Chương trình này bao gồm mở rộng đào tạo nghề, chương trình học nghề và quan hệ đối tác giữa các cơ sở giáo dục và doanh nghiệp để đảm bảo sinh viên tốt nghiệp được chuẩn bị tốt cho thị trường lao động.
39% người lao động ở Hoa Kỳ coi tiềm năng phát triển là yếu tố góp phần tạo nên sự hài lòng trong công việc.[2]
Nam Carolina có thể thu hẹp khoảng cách kỹ năng và cung cấp một dòng lao động đủ tiêu chuẩn ổn định để lấp đầy các vị trí quan trọng bằng cách điều chỉnh giáo dục với nhu cầu của ngành.
Bang có thể hợp tác với các doanh nghiệp để xác định những thiếu hụt kỹ năng cụ thể và điều chỉnh các chương trình đào tạo nhằm giải quyết những thiếu hụt đó.
Bằng cách đưa ra các ưu đãi cho doanh nghiệp tham gia các sáng kiến phát triển lực lượng lao động, chẳng hạn như giảm thuế hoặc hỗ trợ tài chính cho các chương trình đào tạo, Nam Carolina có thể khuyến khích các công ty đầu tư vào phát triển nhân lực của họ và đóng góp vào việc xây dựng một lực lượng lao động có kỹ năng hơn.
2. Chiến Lược Thu Hút Và Giữ Chân Lao Động:
Nam Carolina có thể triển khai các biện pháp cải thiện chất lượng công việc tổng thể và nâng cao điều kiện nơi làm việc để thu hút và giữ chân lao động.
Các biện pháp bao gồm cung cấp mức lương cạnh tranh, phúc lợi và cơ hội thăng tiến để thu hút nhân tài hàng đầu.
Nam Carolina không chỉ xếp hạng thấp về mức độ hạnh phúc chung của bang mà còn có tỷ lệ nghỉ việc của nhân viên cao 3,1%, dẫn đến điểm hài lòng tổng thể của nhân viên chỉ 31,65, cho thấy môi trường làm việc đầy thách thức.[3]
Cung cấp lịch làm việc linh hoạt hoặc sắp xếp công việc linh hoạt có thể thu hút nhiều nhóm lao động hơn, bao gồm cha mẹ, người chăm sóc và những người tìm kiếm sự cân bằng giữa công việc – cuộc sống.
Xây dựng văn hóa làm việc mạnh mẽ, coi trọng sự đa dạng, hòa nhập và phúc lợi của nhân viên có thể giúp doanh nghiệp giữ chân lao động và giảm tỷ lệ nghỉ việc.
Các chiến lược giữ chân lao động như cơ hội phát triển nghề nghiệp, chương trình cố vấn và ghi nhận thành tích cũng có thể góp phần xây dựng một lực lượng lao động gắn bó và tận tâm hơn.
3. Hợp Tác Với Các Cơ Sở Giáo Dục:
Nam Carolina có thể củng cố lực lượng lao động bằng cách tăng cường hợp tác chặt chẽ hơn giữa các cơ sở giáo dục và doanh nghiệp để đảm bảo sinh viên được chuẩn bị cho nhu cầu của thị trường lao động.
Điều này bao gồm mở rộng quan hệ đối tác giữa các trường học, cao đẳng và nhà tuyển dụng để mang lại cho sinh viên trải nghiệm học tập tại nơi làm việc, thực tập và cơ hội đào tạo tại chỗ.
Điều này có thể giúp doanh nghiệp duy trì tính cạnh tranh, tăng khả năng đáp ứng nhu cầu và tạo cơ hội mới cho người lao động nâng cao kỹ năng để chuyển sang những vai trò có giá trị cao hơn phù hợp với quy trình tự động hóa.
Một nền văn hóa học tập và đổi mới liên tục sẽ giúp lực lượng lao động phát triển mạnh mẽ trong nền kinh tế đang thay đổi nhanh chóng.
Các cơ sở giáo dục có thể chuẩn bị cho sinh viên tốt hơn để bước vào thị trường lao động và trang bị cho họ những kỹ năng mà nhà tuyển dụng tìm kiếm nếu chương trình học được điều chỉnh phù hợp.
Trong năm học 2023, Ủy ban Giáo dục Đại học Nam Carolina (CHE) đã công bố một báo cáo cho biết hơn 40.000 sinh viên ở Nam Carolina đã được hỗ trợ tài chính dựa trên nhu cầu.[4]
Nam Carolina có thể hỗ trợ các sáng kiến thúc đẩy học tập suốt đời và nâng cao kỹ năng, giúp người lao động thích ứng với công nghệ thay đổi và nhu cầu thị trường trong suốt sự nghiệp của họ.
Tự động hóa nên đi kèm với các chương trình đào tạo lực lượng lao động để chuẩn bị cho người lao động trước bản chất công việc thay đổi.
Nam Carolina có thể đầu tư vào các sáng kiến đào tạo lại và nâng cao kỹ năng để giúp người lao động chuyển sang những vai trò mới, tiếp thu kỹ năng số và thích ứng với công nghệ mới nổi.
4. Tuyển dụng lao động nước ngoài
Chương trình thị thực EB-3, còn được gọi là thị thực định cư theo diện lao động ưu tiên thứ ba, có thể là một công cụ quý giá để giải quyết tình trạng thiếu lao động ở Nam Carolina bằng cách tạo điều kiện cho lao động từ các quốc gia khác nhập cảnh.[5]
Việc kết hợp chương trình thị thực EB-3 như một công cụ chiến lược để giải quyết tình trạng thiếu lao động tại Nam Carolina có thể giúp bang thu hút lao động có tay nghề, lấp đầy các vị trí quan trọng và nâng cao khả năng cạnh tranh trong nền kinh tế toàn cầu đang phát triển nhanh chóng.[6]
Thị thực EB-3 được thiết kế cho những lao động có lời mời làm việc tại Hoa Kỳ, cung cấp con đường để lao động nước ngoài đảm nhận những vị trí đòi hỏi kỹ năng chuyên biệt hoặc kinh nghiệm.
Bang có thể sử dụng chương trình này để tuyển dụng những cá nhân tài năng có chuyên môn trong các lĩnh vực có nhu cầu cao nhằm tăng cường lực lượng lao động, thúc đẩy đổi mới và hỗ trợ tăng trưởng kinh tế.
Thông qua chương trình thị thực EB-3, Nam Carolina có thể khai thác tối đa tiềm năng lực lượng lao động và định vị mình cho sự thành công và thịnh vượng lâu dài.
Kết Luận
Nam Carolina có thể thu hẹp khoảng cách kỹ năng và xây dựng một lực lượng lao động mạnh mẽ, bền vững hơn bằng cách đầu tư vào các chương trình phát triển lực lượng lao động, triển khai chiến lược thu hút và giữ chân nhân viên, và thúc đẩy hợp tác giữa các cơ sở giáo dục và doanh nghiệp.
Các nhà tuyển dụng tại Nam Carolina cũng nên xem xét chương trình thị thực EB-3 để lấp đầy các vị trí quan trọng với lao động quốc tế có năng lực.












